Những cung đèo ngoạn mục dành cho phượt thủ

Việt Nam được biết đến là một đất nước có địa hình đạ dạng, ¾ là đồi núi. Chính vì vậy, hầu như các tỉnh của Việt Nam đều có núi, có đèo. Đi từ Bắc vô Nam, từ Nam ra Bắc, đèo nhiều vô số. Trong đó, có một số đèo lớn để lại ấn tượng cho người đi đường.

Đèo Ngoạn Mục (Ninh Thuận)

deo-ngoan-muc

Đèo Ngoạn Mục còn có tên gọi là Đèo Sông Pha, dài khoảng 20 km, nối giữa hai tỉnh Lâm Đồng và Ninh Thuận. Đúng như tên gọi của nó, “Ngoạn Mục”, đường đèo rất đẹp, tạo khung cảnh rất đáng để thưởng ngoạn. Từ trên đèo nhìn xuống thấy rõ bờ vực dốc đứng, sâu thẳm, con đường ngoằn ngoèo khúc khuỷu lộ rõ những chiếc xe đang chạy trên đường như là một điểm nhấn cho bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp. Xa xa, có thể nhìn thấy đồng bằng Phan Rang, biển Phan Rang. Sáng sớm, trên đèo phủ lớp sương mỏng nhẹ khiến khung cảnh càng tuyệt diệu. Chính vì vậy, đèo này được coi là một trong những đèo đẹp nhất ở Việt Nam.

Song song với vẻ đẹp là sự nguy hiểm “chết người”. Đường đèo hẹp, bờ vực dốc đứng, sâu thẳm, đường ngoằn nghèo, sương mù là những yếu tố khiến cho người lái xe phải vững tay lái, can đảm và hết sức cẩn thận mới có thể đi được, một chút sơ sẩy sẽ khiến xe lao xuống vực.

Đèo Hải Vân (Huế):

deo-hai-van

Đây là con đèo nối liền Thừa Thiên - Huế với Đà Nẵng với bề dày lịch sử giữa hai nước Chiêm Thành – Đại Việt. Đèo này có tên thông tục là Đèo Mây, Đèo Ải Vân (do trên đèo có Ải Vân Quan), Hải Vân là tên gọi được ghi chép chính thức trong các sách cũ. Đèo này vốn thuộc đất Chiêm Thành, được vua Chế Mân cắt một phần làm sính lễ cưới công chúa Trần Huyền Trân, về sau nhà Hồ cử tướng đánh Chiêm Thành, toàn bộ đèo Hải Vân thuộc về Đại Ngu (tên nước Việt Nam thời nhà Hồ), trở thành biên giới tự nhiên giữa hai nước. Đèo này được đánh giá Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan với khung cảnh đẹp hùng vĩ.

Tuy nhiên, đèo Hải Vân cũng là một trong những đèo được đánh giá là nguy hiểm bậc nhất Việt Nam. Ngày trước đường đèo vô cùng hiểm trở, thú dữ sống nhiều trên đèo nên hầu như không ai dám đi qua đèo, giao lưu văn hóa 2 miền dường như bị không có cho đến khi thực dân Pháp sửa lại đường đèo. Ngày nay, để giảm thiểu tai nạn đi khi qua đèo Hải Vân, hầm đường bộ Hải Vân đã được xây dựng và đưa vào hoạt động. Đây là hầm đường bộ dài nhất Đông Nam Á. 

  1. Đèo Ngang (Quảng Bình):

deo-ngang

Đèo Ngang còn gọi là Hoành Sơn Quan, dài khoảng 6 km, nối giữa hai tỉnh Quảng Bình và Hà Tĩnh. Trước kia, đây là ranh giới tự nhiên giữa Chiêm Thành và Đại Việt. Chính vì là ranh giới quốc gia nên nhiều người khi đi qua đây thường có tâm lý sắp phải rời xa tổ quốc, từ đó nhiều bài thơ phú ra đời. Nổi tiếng trong số đó là bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan.

Đèo Cù Mông (Bình Định):

deo-cu-nong

Đèo Cù Mông cũng giống như Đèo Hải Vân, Đèo Ngang, từng có một thời là ranh giới giữa Chiêm Thành và Đại Việt, nhưng ngày nay tất cả đều thuộc Việt Nam. Trước đây, khi tuyến đường Quy Nhơn – Sông Cầu chưa được xây dựng, đây là tuyến đường độc đạo xuyên Bắc – Nam, mặc dù Đèo Cù Mông được đánh giá là đèo nguy hiểm bậc nhất Việt Nam.

Đèo Cả (Phú Yên):

deo-ca

Đèo Cả cũng từng là ranh giới tự nhiên giữa Chiêm Thành và Đại Việt. Đèo này được đánh giá là một trong những đèo lớn nhất miền Trung Việt Nam. Sau này, đèo Cả cũng là ranh giới giữa quân đội Pháp và quân đội Việt Minh. Đèo Cả cũng là một trong những đèo được đánh giá là nguy hiểm, vì vậy, dự án hầm đường bộ Đèo Cả đang được lên kế hoạch, dự tính hầm đường bộ Đèo Cả sẽ thông với hầm đường bộ Đèo Hải Vân.

Đèo Tam Điệp (Thanh Hóa):

deo-tam-diep

Đèo Tam Điệp không phải là 1 đèo duy nhất mà là cụm 3 đèo nằm trên dãy núi Tam Điệp, nối liền hai tỉnh Thanh Hóa và Ninh Bình. Đèo Tam Điệp có tên gọi dân gian là Đèo Ba Dội, nghĩa là 3 đợt sóng, đồng nghĩa với từ “tam điệp” trong tiếng Hán – Việt. Trong lịch sử, đèo này cũng từng được làm ranh giới tự nhiên của nước ta, đầu tiên là phân cách quận Giao Chỉ (miền Bắc Việt Nam ngày nay) với quận Cửu Chân (1 phần miền Trung ngày nay), sau là phân cách trấn Thanh Hoa nội và trấn Thanh Hoa ngoại. Ngày nay, xe khách Bắc – Nam đi qua khu vực đèo Tam Điệp chứ không còn đi đường trên đèo này nữa.

Đèo Gia Bắc (Lâm Đồng):

deo-gia-bac

Không thuộc trục đường Bắc – Nam (quốc lộ 1A) nhưng đèo này lại nằm trên trục đường có thể có thể dùng để đi tránh khi quốc lộ 1A gặp sự cố, là điểm đi lý tưởng của dân “phượt”. Đây là đèo rất dài, ước tính khoảng 20km đường đèo, nối liền thị trấn Di Linh (tỉnh Lâm Đồng) với thành phố Phan Thiết (tỉnh Bình Thuận). Đèo này được đánh giá còn rất hoang sơ, đẹp, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Đường đèo hết sức quanh co, một bên là vách núi, một bên là vực thẳm. Mặc dù đường rải nhựa còn rất tốt, dù đèo được làm từ thời Pháp thuộc, nhưng đường vô cùng hẹp, xe 50 chỗ ngồi chỉ có thể đi một chiều, dễ bị va vào vách núi hoặc rơi xuống vực nếu tay lái không vững, giữa đèo có thể gặp những cây cổ thụ bị đổ do mưa lớn hoặc lâm tặc phá hoại, ảnh hưởng rất lớn đến đi lại.

Thauxe.com tổng hợp

Phản hồi
Chat
Đồng ý cho hiện thông báo khi có người chat đến x